Với các Seoer thì content is king còn đối với tôi Content is everything

Thảo luận trong 'Giao Lưu - Offline' bắt đầu bởi vnmoneytalk, 17/2/21.

  1. vnmoneytalk

    vnmoneytalk New Member

    Bài viết:
    2
    Đã thích:
    0
    GIÁ NHƯ MÌNH THÍCH AI THÌ NGƯỜI TA CŨNG THÍCH LẠI MÌNH!
    ** Khởi đầu **
    Câu chuyện của tôi bắt đầu khi tôi mới đi làm SEO mọi thứ còn bỡ ngỡ tôi được sắp xếp ngồi cạnh một cô bạn làm content. Thoạt nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn, xinh xắn nhưng khá ấn tượng ở chỗ ngồi chân ko chạm đất. Cô ấy giới thiệu mọi người cho tôi biết và quan trọng hơn là chúng tôi sẽ là một team (Nói là team cho sang chứ thực ra có mỗi hai người vì nhân sự công ty ít [​IMG]) .
    Cô ấy sở hữu một chất giọng khá đặc biệt, giọng nghe rất cuốn hút, nhiều cái tôi biết rõ mà cứ muốn hỏi để được nghe cô ấy nói nhiều hơn. Chắc hẳn ấn tượng đầu tiên về tôi tệ lắm, người chi mà hỏi nhiều [​IMG]
    Làm viêc cùng nhau tôi và cô ấy thường xuyên trao đổi, tôi hay chỉ cho cô ấy những skill mà tôi gọi là "bí thuật" thực ra nó là trò mèo [​IMG][​IMG] bởi tính tôi lười làm những công việc lặp đi lặp lại , biết chút code nên mấy công việc lặp lại trên công ty tôi viết ra một bản tự động rồi đưa cô ấy dùng. Đỡ đi một phần năng lượng làm việc cô ấy có vẻ thích thú lắm!!
    Rồi ngày ngày nói chuyện thích người ta lúc nào không biết. Cảm giác mỗi ngày đi làm chỉ mong sớm được gặp lại gương mặt ấy, nụ cười ấy, mỗi khi họ cười là ta lại xao xuyến.
    Đơn phương mà, chấp nhận họ ko để ý tới mình nhưng mình vẫn toàn tâm toàn ý vô điều kiện, chỉ muốn người ấy được vui vẻ, người ta buồn mình cũng buồn lây.
    Tôi nhớ dáng vẻ dễ thương của cô ấy khi say c sủi, say cà phê kết hợp thêm chất giọng truyền cảm nữa khiến chàng trai nào nhìn vào cũng bị xiêu lòng.
    Tối về lại nói chuyện công sở, cùng chém gió về nhân viên và sếp. Cô ấy rất hào hứng kể, một ngày làm việc đối với cô ấy có quá nhiều chuyện xảy ra nếu tôi không phải người chủ động dừng câu chuyện có lẽ nó không có hồi kết.

    ** Dễ thương **
    Đôi chân nhỏ bé xinh xinh ko thể chạm đất ấy cũng gây nhiều ấn tượng đối với tôi. Tôi càng thắc mắc cô ấy càng vung chân, tôi cứ ngỡ mình ko thích trẻ con cho đến khi đứng trước tình huống này [​IMG]
    Liệu rằng khi thích một ai đó, bất cứ điều gì họ làm mình đều cảm thấy nó thật thú vị?
    Có lần cô ấy ngáp ngủ, tôi nói "ruồi bay hết vào bây giờ" rồi cô ấy cố tình ngáp thêm lần nữa (đốn tim tôi rồi). Hình ảnh ấy cứ hiện trong đầu tôi suốt cả ngày.
    Nhiều khi làm việc cô ấy cáu vì tôi ko nghe ý kiến của cô ấy, chữ giận đang hiện rõ trên khuôn mặt đáng yêu này. Tôi hạ giọng, hạ hẳn mình xuống một bậc và kết thúc bằng một câu "dạ" ( tôi hơn tuổi nhưng trong trường hợp đấy tuổi tác chẳng có nghĩa lý gì). Giận một hồi rồi cô ấy cũng cười, ơn giời tôi như gỡ được tảng đá đè lên lưng vậy.
    Rồi những lúc tôi vừa làm vừa nhẩm hát vu vơ, cô ấy nối tiếp vào sau đoạn hát của tôi. Thế là đi làm ngày nào cũng thấy vui vui trong lòng, chỉ mong giờ làm mỗi ngày dài thêm để tôi được ở cạnh cô ấy lâu hơn.

    ** Nghĩ cho người khác **
    Ngày hôm ấy đi làm, thiếu cô ấy ngồi cạnh, tôi chẳng thể nào tập trung được dù chỉ là những bước gõ máy đơn giản. cô ấy xin nghỉ ốm mà lòng tôi cứ bồn chồn ko yên ,ko biết hôm đó tôi đã mở facebook ,zalo bao nhiêu lượt chỉ để đợi người ta online.
    Tôi đã nhẩm tính đến trưa muốn đi ăn cô ấy sẽ phải dùng điện thoại để đặt món hoặc gọi điện nhờ người thân. Nếu đã cầm vào điện thoại thì sẽ nhận được các thông báo trong nhóm trò chuyện, ít nhiều cô ấy cũng sẽ lướt qua mà đọc chúng. Khi cô ấy nhấn đọc tôi biết tình hình vẫn ổn, đỡ lo đi phần nào.
    Vì chỉ xin nghỉ nửa buổi nên tôi vẫn đang mừng trong lòng "cô ấy ko sao cả chiều lại đi làm cười nói như mọi ngày được rồi" . Đến 13h30 bắt đầu giờ làm buổi chiều tôi vẫn ngóng chuyển động từ phía cánh cửa văn phòng, một cảm giác bất an bắt đầu xuất hiện. Tôi vội nhắn tin hỏi tình hình, câu trả lời là
    ...
    ....
    "em còn đau bụng lắm không đi nổi" . Lúc đây tôi nghĩ anh trai đang không ở nhà thì ai lo cho cô ấy đc đây, nghĩ rồi tôi nói muốn đưa cô ấy ra bệnh viện khám, tôi biết câu trả lời sẽ là "em ko sao, em tự đi được".
    Phải chi thường ngày tôi hỏi dò địa chỉ nhà để giờ phi xe đến tận nơi luôn, không đến nỗi phải đưa ra đề nghị ngu xuẩn như thế.
    Cô ấy ngại phải nhờ tôi, làm lỡ cả buổi làm việc rồi trả lời khéo "chiều em sẽ đi khám" . Giá như lúc đó tôi nghĩ kỹ thêm một chút , phi xe đến nơi rồi hẵng gọi điện chờ cô ấy xuống thì đã có thể chờ được và chở cô ấy đi khám ở bệnh viện lớn. Chiều hôm đó cứ 1 chốc tôi lại gọi điện, cho đến 17 giờ khi cô ấy bắt máy tôi hỏi dồn "em có làm sao ko, kết quả thế nào rồi? Có bị ruột thừa ko?" Lúc đó tôi chỉ sợ bị ruột thừa cô ấy sẽ phải vào phẫu thuật ngay mà ko có ai bên cạnh.
    Hỏi rồi cô ấy nói đi khám tư người ta ko khám ra bệnh chỉ cho thuốc về uống thôi. Sợ ảnh hưởng đến mọi người nên ko muốn mở lời.
    Ngốc thật chứ, bị đau mà một mình xử lý, một ngày công đi làm có là bao, nếu xảy ra chuyện gì biết phải làm sao. Tôi lại mắng cô ấy như vậy, giờ tôi tự trách mình nhiều hơn, đáng ra tôi phải biết khi ra quyết định như vậy cô ấy cũng đã rất sợ, nếu vào viện phải nằm lại trong viện thì sẽ thế nào. Tôi cảm tính quá, lại mắc lỗi rồi[​IMG]

    ** Biến cố **
    Công ty thay đổi người quản lý mới, mọi người lần lượt được gọi vào phỏng vấn lần 2. Cô ấy hoang mang vì đang gần tết rồi mà bị nghỉ việc thì sốc tinh thần lắm, công ty người ta được thưởng còn công ty mình thì nhăm nhe đuổi nhân viên.
    Tôi cũng lo thay cho cô ấy, đối với tôi công việc này không quan trọng lắm, tôi hay nhảy việc chỗ nào học được nhiều kinh nghiệm thì mình đi. Đối với cô ấy thì khác, công việc với cô ấy quan trọng hơn cả bản thân, thức cả đêm để viết bài, hôm nào không đạt chỉ tiêu cô ấy không được ngủ, nhiều hôm cô ấy nhắn tin với tôi "em chán làm quá" tôi chỉ biết ngậm ngùi mà khuyên, rồi lén đăng thêm bài lúc cô ấy ngủ. Con người nhỏ bé mà chăm chỉ, siêng năng đến vậy, tôi càng thích cô ấy hơn! Nếu bị cho nghỉ việc ngay trước tết chắc cô ấy tụt tinh thần dữ lắm mà tôi cũng chẳng biết lúc đó sẽ phải dỗ thế nào.
    ** Rời xa **
    Cuộc vui nào cũng đến hồi kết, kết quả phỏng vấn đã có. Tôi bị loại còn cô ấy ở lại, đồng nghiệp bạn bè đều an ủi tôi và cô ấy cũng vậy. Tôi nhận ra niềm vui trên mặt cô ấy khi biết mình không bị loại. Đối với mọi người đây là một điềm xấu đối với tôi, mà chỉ còn vài ngày nữa là đến tết nguyên đán. Nhưng với tôi đó là may mắn, may vì người tôi quan tâm nhất không bị hụt hẫng, không phải buồn bã suốt cả kỳ nghỉ lễ dài.
    Yêu đơn phương là mỗi ngày vào facebook người ta vài chục lần, lướt đi lướt lại những tin cũ, đọc từng cái comment của người ta, lôi những mẩu ghi âm cũ ra mà nghe đi nghe lại.
    Là canh từng giây từng phút instar người ta đăng ảnh rồi vào nghiền nát nút thả tim.
    Là miệng nói từ bỏ nhưng trong thâm tâm vẫn luôn nuôi hy vọng.
    Nếu mình thích ai mà người ta cũng thích lại mình thì đó là một cái kết viêm mãn. Thích một người thì dù có biết người ta không thích mình cũng không thể nào hết thích người ta được. Ngày nào cũng dằn vặt bởi cuộc đấu tranh nội tâm: Từ bỏ thôi và Mình kiên trì thêm chút nữa, cảm giác khó diễn tả lắm.
    Nhưng đời không như mơ, tôi lấy hết can đảm để nói thích cô ấy, không phải một lần mà là hai lần ,tôi bị từ chối cả hai và chỉ dừng lại ở bạn bè.
    Cũng đúng thôi, ở vị trí của cô ấy ai lại đi thích người không có gì nổi bật như tôi, tiếng anh thấp hơn cô ấy, giao tiếp cũng không giỏi bằng. Tôi chỉ là một thằng kỹ thuật chuyên bịp nhà tuyển dụng [​IMG][​IMG]

    Giờ không còn gặp nhau nữa, trong thành phố cả ngàn người qua lại, nếu có gặp lại em còn nhớ tôi không? Tôi thì vẫn nhớ và thích em như ngày nào.
     
  2. Hút bể phốt

    Hút bể phốt Member

    Bài viết:
    773
    Đã thích:
    48
    Úi giờ như 01 đốn lộn xộn chấm lằn ngoằn nhé! Té bài ở đau khai mau!
     
  3. vnmoneytalk

    vnmoneytalk New Member

    Bài viết:
    2
    Đã thích:
    0
    nó là trải nghiệm cuộc tình của e đó bác
     
  4. qdat2538

    qdat2538 New Member

    Bài viết:
    2
    Đã thích:
    0
    kaka bài viết nghe mùi đau thương quá bác ơi, đúng là chuyện tình công sở nhỉ
     
  5. Nguyễn Linh 1989

    Nguyễn Linh 1989 Member

    Bài viết:
    41
    Đã thích:
    1
    bác có năng khiếu viết truyện ngắn dạo trên mạng đó :D
     
Đang tải...
Đang tải...